CHILK

La Dolce Vita

Lang thang và sưu tầm được bài viết hay quá ^^

Leave a comment

Đôi mắt trẻ con – Sưu tầm từ WordPress.com

Đại thể người ta hay khúc khích nói duyên với nhau rằng “ấy cái sự ấy sở dĩ được như thế là vì tớ nhìn đời bằng đôi mắt trẻ thơ”, hay “thôi cứ nhìn đời bằng đôi mắt trẻ thơ đi cho nó nhẹ, nó lành”.

Thật bậy bạ hết sức.

Tôi có thằng cháu họ. Năm nó lên 4, bố mẹ nó chia nhau đôi ngả, bố đi Ba Lan bán quần áo, mẹ sang Đức bán xúc xích và nem rán. Nó ở với ông nội 3 tháng, về bà ngoại 3 tháng, cả năm cứ thế mà xoay tour. Tôi không nhớ lắm trước cái lúc 4 tuổi thì nom nó thế nào, vì lúc ấy tôi cũng còn trẻ dại. Nhưng có một buổi chiều nhàn rỗi, tôi sang ông nội nó chơi, thế nào thành ra ngồi chuyện trò với nó ở đầu hè, nó ngồi trên cái tường thấp trước vẫn đặt mấy chậu cây cảnh, nhát gừng trả lời từng câu hỏi của tôi. Mặt nó cúi gằm, giọng nói lí nhí. Nói chuyện được một lúc, tôi thấy bất an trong lòng. Tôi gọi to tên nó, nó giật mình nhìn lên tôi. Bấy giờ, tôi mới hiểu vì sao tôi bất an. Tôi nói chuyện với nó mà không hề nhìn vào mắt nó, và khi đôi mắt ấy, trong một thoáng giật mình nhìn lên, cái nhìn rất tối trong ấy khiến tôi câm bặt. Lúc ấy nó khoảng 5 tuổi. Bây giờ nó đã 23 tuổi, nói chuyện vẫn không bao giờ nhìn người ta, đôi mắt cứ lạc đi tứ tung, cái nhìn như một sợi dây có móc, cắm bừa và chốt chặt vào một món đồ vô tri vô giác nào đó quanh đấy. Tôi nghĩ nó đã ngừng việc nhìn vào mặt người, nhìn vào mắt người từ hồi 4 tuổi ấy rồi.

Trẻ con, có nhiều trẻ con khác nhau lắm.

Mắt trẻ con cũng vậy. Đức bé sơ sinh nằm ngửa trong nôi, nhìn lên ta bằng đôi mắt ngạc nhiên. Ồ ồ ồ, ai vậy, hoặc Ồ ồ ồ cái gì kỳ thế kia (vẫn là nhìn vào ta đó). Đôi mắt trong veo, lòng trắng có màu xanh, lòng đen lóng lánh với đồng tử như một viên kim cương trong nước. Đừng nghĩ là dễ dàng nhìn mãi vào một đôi mắt trẻ con.

Khi bọn trẻ lớn dần, cái nhìn trong mắt chúng cũng thay đổi. Chúng ít dần vẻ ngạc nhiên. Chúng bắt đầu có vẻ ngơ ngác, vẻ hoảng hốt, vẻ bực bội, vẻ đòi hỏi, vẻ hài lòng lấp lánh, sáng lên trong niềm vui rạng rỡ hay bị che mờ trong nỗi giận hờn. Nhưng mà Nguyễn Huy Thiệp, ông nói sai rồi “Sống dễ lắm, cứ nhìn vào mắt bọn trẻ con mà sống”. Tôi nghĩ ngược lại, sống theo cách mà bọn trẻ con nhìn ta kìa. Trẻ con có nhìn bạn không? Chúng nhìn bạn trong bao lâu? Ánh sáng trong đôi mắt ấy lúc nó nhìn vào bạn thế nào? Bọn trẻ 3-4 tuổi nhìn bạn kiểu gì, bọn nhãi 13-14 nghía bạn ra sao, bọn choai choai 17-18 dòm bạn thế nào? Những cái nhìn có thể làm bạn nhột, bạn giật mình, bạn dịu đi, bạn bối rối, bạn điên lên.

Nhưng còn biết nhìn, hoặc dám nhìn sâu vào một đôi mắt trẻ con, tìm thấy cái nhìn của nó về bạn, bạn còn có cơ may khá đó.

Author: chilk2411

La dolce vita ^^

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s