CHILK

La Dolce Vita


4 Comments

Hi, long time no see ^_^

CHILK HÂM ĐƠ & LƯỜI BIẾNG
Lười viết bài thôi chứ vẫn ham chơi! Cô ta có một chuyến đi no đủ tới SAPA tháng 3 vừa rồi. Bất chấp thời tiết ẩm ương, sương gió. Chuyến đi thật sự đáng nhớ vô cùng!
Đặt gạch một bài viết về SAPA  trong thời gian ngắn nhất. Tạm phủi bụi blog bằng câu chuyện nhỏ về những chiếc lá đỏ trên đường cô ta đã qua 🙂

Cô ta tha đám lá đi khắp muôn nơi…

Chiến lợi phẩm từ chuyến đi là hai cuộn film chụp được trọn vẹn 39 kiểu/ cuộn. Một tách latte nóng trong lúc đợi chờ và niềm vui nhen mãi cả buổi chiều về cơ quan. Niêm vui thật dễ kiếm tìm ^^

Thi thoảng ngồi xem lại kho báu của mình, cô lại có cớ để lọ mọ linh tinh ý hihi…
HEALING!!!!



5 Comments

Viết gì đó…

Hà Nội, ngày 19 tháng 5 năm 2015

Thời gian qua, cuộc sống của mình đã có thật nhiều thay đổi. Một trong số những đổi thay lớn nhất là việc mình quyết định rời xa Hà Nội và chuyển về ở cùng ba mẹ ngoài ngoại ô. Ở đây, mình có cả một ngôi nhà lớn với khu vườn yêu thích. Quan trọng hơn cả là em bé của mình có cả một vùng trời yên bình để lớn lên trong vòng tay của cả nhà. Mình cứ mơ mãi đến những chiều hè yên ả, được đưa con ra ngắm những cánh đồng, chỉ cho con những đám mây với nhiều hình dáng ngộ nghĩnh hoặc được ngắm con chân trần chạy thỏa thích trên cỏ mềm.

Rồi mình sẽ kể nhiều nhiều những câu chuyện bình thường như vậy.

Sáng đi, tối về cũng không quá vất vả. Mình thích cảm giác khi vừa đi qua cầu nối liền trung tâm với ngoại thành – mọi thứ đều khác hẳn từ cảnh vật đến…cơn gió ❤

Mình yêu những ngày tháng bình yên, yêu cuộc sống mới của mình vô cùng!

17222609513_35e07cf02e_b


Leave a comment

Facebook buổi sáng

Mình cũng dùng facebook để không bị gọi là “người âm lịch” nhưng gần như chẳng bao giờ chia sẻ điều gì lên mạng cộng đồng. Mục đích chính là lê la xem trộm, đọc trộm nhà cửa của người khác rồi tha lôi về những thứ mình thấy khoái.

Khoái nhất là đọc face của những người cá tính, có những ước mơ to đùng và ngấm ngầm chìm ngập trong những vụn vặt của cuộc sống thường ngày – những tưởng họ mải mê cơm áo mà quên béng những giấc mơ. Nhưng chợt một ngày lượn facebook lại thấy họ đang rạng ngời, dang tay ôm chặt giấc mơ có thật của họ (mình không thích dùng từ “chạm” bởi khi đã có được thì tội quái gì mà không ôm ghì lấy với tất cả sự sung sướng của mình nhỉ :D)

Hôm nay oánh cắp của chị Linh Evil nội dung thư chị viết trong hành trình nắm tay ông xã tới tận Nepal. Chị ấy đã viết tận 3 lá thư tương đối nhiều chữ gửi MẸ, gửi CHỒNG và gửi CON TRAI để sẻ chia những cảm nhận của mình. Cả 3 lá thư đều được đăng lên trang cá nhân của chị khiến bạn bè cứ phát cuồng lên vì ghen tị. Mình cũng ghen tị, cũng nhen nhóm…hẳn là rồi cũng chìm ngập hay quên béng nhưng việc đầu tiên mình sẽ làm là copy & paste lá thư MẸ LINH VIẾT CHO MINS – mình thích cách chị ấy nghĩ, tả khi ngắm cảnh và liên tưởng về những bức tranh con trai bé nhỏ đã vẽ…
(Thú thật là khi đọc những dòng ấy mình đã tưởng tượng đến những nét viết nguệch ngoạc vội vàng sau một tấm bưu thiệp từ Nepal. Nếu là như vậy thì thật tuyệt nhỉ :D)

…………………

Mins bé xinh,
Mẹ viết thư cho con khi đi dọc dẫy núi trùng điệp tới tận trời… Nó y như đang đi trong bức tranh con vẽ con trai ạ. Từ nhỏ con đã không thích vẽ tranh hay tô mầu và những bức tranh của con là 10000 dấu chấm chân chó, hoặc 100000 số 1 tức là trời đang mưa, và những dãy núi trùng điệp ( chẳng hiểu con xem ở đâu mà hình dung ra núi non như vậy).
Lần này bố mẹ đi xa con để leo lên những dẫy núi mà con vẽ, nhưng mẹ không tìm thấy cái găng tay con vẽ treo trên núi đâu, kỳ lạ là thay vì cái găng tay thì có một chiếc cung tên mà người thợ săn vĩ đại Gung cà Tung gì đó đã treo lên vách đá để từ giã sự nghiệp đi săn. Chính vì cái ông Gung cà Tung đó mà bố mẹ mấy hôm rồi không được ăn thịt. Con phải biết là thịt rất ngon đấy, mẹ đã suýt khóc vì thèm vịt chấm tỏi.
Hôm nay mẹ và bố rời thị trấn Manang để đi cao lên nữa, và những dãy núi của con hiện ra khép thành vòng cung hai bên đường bố mẹ đi.
Mỗi ngày khi kết thúc hành trình đi bộ và đến một ngôi làng mới thì chú dẫn đường lại yêu cầu bố mẹ nghỉ một tí thôi rồi lại đi leo núi tiếp. Gọi là làm quen với độ cao. Bố mẹ ghét lắm, giống như con ghét phải đi học vậy. Đã mệt phờ rồi lại phải tiếp tục leo dốc đứng lên các đỉnh núi. Thế nhưng những thứ mình ghét lại tốt cho mình mới chán chứ. Ví dụ hôm nay bố mẹ phải làm quen với độ cao mới nên phải trèo lên thêm 600m, mệt phờ râu.Chú dẫn đường bảo làm thế phổi bố mẹ mới quen với độ cao, nó sẽ to đùng ra để ngày hôm sau không bị sốc mà lăn ra ngất xỉu.
Hôm nay, lúc ngồi trên đỉnh núi nhìn xuống mẹ thấy cả thung lũng với những lùm cây nhiều mầu như rặng san hô. Lũ bò Yak nhẩn nha trông giống lũ cá mập búa đang bơi. Thế là mẹ nghĩ mẹ đang ở trong bức tranh con vẽ, ngồi trên núi và ngắm đáy biển. Trên thế giới mọi thứ đều có thể xảy ra, con cứ vẽ bất cứ thứ gì con tưởng tượng và mẹ cam đoan rằng một lúc nào đó con cũng sẽ tìm thấy chỗ mà con đã vẽ.
Suốt hành trình, nhà nghỉ nào mẹ ở cũng có cửa sổ nhìn ra những dãy núi tuyết… Nhìn mãi cũng chán bố mẹ lại lấy video của con ra xem từ khi con bé tí đến giờ mặt mũi già đau.
Con bé quá nên có kể lể email với con cũng ko hiểu được nên mẹ không viết nữa đâu. Khi nào đi đâu có nhiều ô tô đẹp thì mẹ sẽ mang em theo nhá.
Bố mẹ thơm em nà!!!
Thư gửi từ Yak khara xa tít mù tắp có con bò Yak lông như tóc ông đạp xích lô!

……………………….
Cảm ơn chị đã chia sẻ và xin phép chị cho em chôm về nhà em – nhà của con Mèo già chỉ biết loanh quanh vườn tược, bếp núc và mơ một ngày mình…có thể bay 😀

123 fsfsfsf gjljkgty 1234


3 Comments

Sáng thứ Hai

Dạo này mình lười đến độ chỉ muốn ngủ nướng, không còn dậy sớm tưới cây như trước nữa mà mè nheo Anh làm hộ…

Tự dưng sáng nay nhớ chúng, thế là lạch bạch leo lên thăm…ngắm ngắm một hồi lại lạch bạch leo xuống lấy máy ảnh.

Vườn vẫn xinh xinh, yêu yêu như vậy…

Và đây nhé – một loài hoa mới nở trong vườn…lạ mà quen! Chậu Ngọc Hân này mình tìm kiếm mãi mới mua lại được (chả bù ngày xưa mọc tốt um lên trong vườn của mẹ) hihihi…

Nắng sau mưa cũng trong trẻo và đáng yêu quá! Tuần mới vui nhé! ❤

15056176458_d1f27befed_z


8 Comments

2014 & những gạch đầu dòng quá độ!

“Sao Tết nhất rồi chị không đi làm tóc à?”
“Làm tóc kiểu gì cơ?”
“Thì uốn xoăn, duỗi thằng hay nhuộm màu. Đại loại là mới mới, khác khác đi.”
“Hơ…hơ…chị không có tẹo suy nghĩ nào về việc này. Thôi kệ đi!”

Quanh năm – mà chính xác hơn là bao nhiêu năm nay vẫn mái hỉ nhi với tóc thường khi ngắn, khi dài. Có vấn đề gì đâu nhỉ?

….

“Nhà em vẫn đủ ngày hai mâm cỗ cúng. Dành trọn ngày mùng Một cho họ hàng đằng nội và mùng Hai thăm đằng ngoại.”
“Mình là người trẻ, cần sự đổi mới. Tết nên đi du lịch. Mình sẽ làm những thứ mình thích.”
“Em đi chúc Tết thay bố mẹ. Em làm những thứ bố mẹ em thích vì cả năm em làm điều em thích rồi!”

Từ mùng Một đến Mùng 4 tay dính lá bánh chưng, người sực nức mùi dầu rán nem. Từ mùng 5 bắt đầu ra khỏi cửa đi lấy đi để các thể loại hội hè, hẹn hò. Cười tít!

“Cậu ạ, bọn mình thuộc thế hệ quá độ!”
“Ừ!”
“Một nửa muốn đổi mới, phá cách và tự do nhưng nửa cũ lại bảo từ thôi đừng vội vã!”
“Ừ! Hèn thế chứ! Muốn phũ không dám phũ.”
“Bọn 9x nó thật sự quyết đoán gỡ bỏ một số những nếp nghĩ cũ, dám nghĩ dám làm còn bọn mình cũng muốn vậy nhưng phải cân đối đủ thứ mới làm được một phần bé tẹo trong số những thứ muốn.”
Hàng đống tư tưởng nổi loạn bị trói buộc trong lớp vỏ cũ kỹ nhưng chưa bao giờ thôi mong muốn và mơ ước he he… 😀

Bạn bè check-in du xuân đâu đó ở nước ngoài làm điện thoại rung bần bật nhận notification tít tè.
Tiếng bố húng hắng từ trên gác “Tối nay ăn gì đấy? ” “Ngao hấp, bò sốt tiêu, canh cải cúc và giò hoa mẹ gói ạ!”
Rồi đầu nghĩ, miệng lẩm nhẩm vài cái gạch đầu dòng cho năm tới, cho những điều mình thích và sẽ lại cân đối đủ thứ để có thể oánh tick cuối năm. Năm nào cũng có vài cái gạch đầu dòng rồi bỏ trống đó để chờ đón những điều không báo trước rồi ghi lại bằng một màu mực riêng biệt.
Hẳn chỉ những kẻ quá độ mới có cái kiểu gạch đầu dòng ấy….

Nhân tiện với post thứ nhất của năm mới, mình sẽ khoe một vài tấm hình đầu tiên chụp với hai chiếc ống kính mới của mình (thực ra là bộ Zenit 122 & hai chiếc ống kính đi kèm – thời trai trẻ oanh liệt của một bác cựu chiến binh).
Bộ hình được gọi tên: Vein Of Love – Mình đã nghĩ nhiều đến bạn Chilk và tình yêu mãi không chịu lớn. Bạn ấy cũng tự hào lắm vì đến tận bây giờ vẫn giữ được cho riêng  mình những rung động tự nhiên như hơi thở với những điều dù là  nhỏ nhoi…

12305911695_972fee68db_z

12169090684_0b54483bf2_o

12306096286_6e277f59c6_z

12324292534_6b72c90347_z

12338840975_3c2ccc990c_z

 

Với cả là mình đã bật bài này suốt thời gian nấu bữa tối + ăn tối xong cơ đấy… 🙂
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Sweet-Love-Various-Artists/ZW600B6C.html


3 Comments

Mẹ, con gái và nước mía

Mỗi sớm đi làm, con gái ôm theo hai túi nilon nhỏ: Một đựng ly café mua vội và một cho chai nước mía của mẹ.

Mẹ trồng đủ thứ trong khu vườn nhỏ và có vẻ đám mía cuối vườn làm mẹ hài lòng hơn cả.
Nước mía ngọt tự nhiên và mát lành thế nên ngày nào mẹ cũng ép sẵn và đựng trong một vỏ chai Lavie sạch sẽ để dành cho con gái. Mẹ bảo uống cho đẹp da và khỏe mạnh.
Mẹ chẳng biết cô con gái nghiện vị đắng buổi sáng vẫn hút rồn rột bịch nâu đá và buổi chiều thì ngửa cổ tu vội chai nước mía của mẹ.
Mùa hè rồi đến mùa đông, mẹ vẫn ép nước mía và cô gái vẫn tu cả chai như vậy.

Cho đến một ngày, cô con gái lặng người nhìn chai nước mía. Vẫn là thứ nước xanh nhẹ ấy đang sóng sánh trong một chiếc vỏ chai cũ mèm và vương cặn của một loại lá vò nào đó. Mẹ luôn cẩn thận và chưa bao giờ nhầm lẫn cả.
Cô không tu nữa mà rót nước vào một chiếc cốc thủy tinh, run run đưa lên miệng cô uống cả nước mía lẫn cặn lá.
Nước mía có làm cho người ta thôi đừng già, mắt đừng kém và tay đừng run?
Nước mía có hòa tan những rối ren trong đầu, những trực trào lên cổ và những nhòe nhoẹt nơi khóe mắt?

Tối về cô sẽ thử ép nước mía mời mẹ… ngọt tự nhiên và mát lành.

IMG_8892