CHILK

La Dolce Vita


Leave a comment

“Hoàn thành nhiệm vụ rồi bạn Hợi yêu quý nhé”

Tết – suốt ngày leng keng, xèo xèo trong bếp làm cơm, không bận tâm mấy mưa hay nắng, đẹp hay xấu trời bởi Nó làm gì có thời gian để la cà như trước Tết, thậm chí còn chả nhớ nổi mình cười lúc nào, mình nói những gì nữa.

Mùng 3 – cậu bạn ít tuổi của mình khởi động chuyến Hải Phòng – Bắc Lào (nể quá hắn quá đi) – dừng chân ở Mộc Châu và nhắn về một cái tin mà làm mình cứ vui vui, mủm mỉm cười cả ngày 😀 – Càng lúc càng hâm nặng ý! Cơ mà vui thật đó! Rất vui!!!

P/s: Cảm ơn bạn Kurt đã nhớ gửi quà cho hai mẹ con nhà chị ấy. Cảm ơn anh Quang đã chụp hộ và tặng lại em tấm hình hai mẹ con trong lúc máy em … hết film >.< …. Năm mới cười nhiều như này hẳn may mắn lắm ^^


Leave a comment

SÁU MƯƠI SÁU CÂU PHẬT HỌC – (Sưu tầm)

1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

2. Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho anh. Vì chính tâm anh không buông xuống nổi.

3. Anh hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

4. Anh phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương anh, anh phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.

5. Khi anh vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi anh đau khổ, anh hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

6. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.

7. Anh có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.

8. Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định anh sẽ ân hận.

9. Khi nào anh thật sự buông xuống thì lúc ấy anh sẽ hết phiền não.

10. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

11. Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.

12. Anh đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, anh phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính anh.

13. Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản.

14. Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.

15. Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời, xin anh “ đao khẩu hạ lưu tình”.

16. Vốn dĩ không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa anh là ai ? Giả sử anh bị chó điên cắn anh một phát, chẳng lẽ anh cũng phải chạy đến cắn lại một phát ?

17. Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ nhớ đến người anh không hề yêu thích.

18. Mong anh đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ tiếp nhận.

19. Cùng là một chiếc bình như vậy, tại sao anh lại chứa độc dược ? Cùng một mảnh tâm tại sao anh phải chứa đầy những não phiền như vậy ?

20. Những thứ không đạt được, chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì anh hiểu nó quá ít, anh không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi anh hiểu sâu sắc, anh sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của anh.

21. Sống một ngày là có diễm phúc của một ngày, nên phải trân quý. Khi tôi khóc vì tôi không có dép để mang thì tôi lại phát hiện có người không có chân.

22. Tốn thêm một chút tâm lực để chú ý người khác chi bằng bớt một chút tâm lực phản tỉnh chính mình, anh hiểu chứ ?

23. Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình.

24. Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một sự trừng phạt.

25. Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp anh mới được tự tại.

26. Đừng khẳng định về cách nghĩ của mình quá, như vậy sẽ đỡ phải hối hận hơn.

27. Khi anh thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối anh.

28. Người che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn tổn thương người khác là kẻ đê tiện.

29. Người âm thầm quan tâm chúc phúc người khác, đó là một sự bố thí vô hình.

30. Đừng gắng sức suy đoán cách nghĩ của người khác, nếu anh không phán đoán chính xác bằng trí huệ và kinh nghiệm thì mắc phải nhầm lẫn là lẽ thường tình.

31. Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến và xuất phát điểm của họ có giống nhau không, thì có thể biết được họ có thật lòng không.

32. Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu.

33. Người không tắm sửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và tôn quý đến từ sự chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.

34. Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của anh đi.

35. Anh cứ xem những chuyện đơn thuần thành nghiêm trọng, như thế anh sẽ rất đau khổ.

36. Người luôn e dè với thiện ý của người khác thì hết thuốc cứu chữa.

37. Nói một lời dối dang thì phải bịa thêm mười câu không thật nữa để đắp vào, cần gì khổ như vậy ?

38. Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm.

39. Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.

40. Im lặng là một câu trả lời hay nhất của sự phỉ báng.

41. Cung kính đối với người là sự trang nghiêm cho chính mình.

42. Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.

43. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên anh cần phải “ tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.

44. Từ bi là vũ khí tốt nhất của chính anh.

45. Chỉ cần đối diện với hiện thực, anh mới vượt qua hiện thực.

46. Lương tâm là tòa án công bằng nhất của mỗi người, anh dối người khác được nhưng không bao giờ dối nỗi lương tâm mình.

47. Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.

48. Có lúc chúng ta muốn thầm hỏi mình, chúng ta đang đeo đuổi cái gì ? Chúng ta sống vì cái gì ?

49. Đừng vì một chút tranh chấp mà xa lìa tình bạn chí thân của anh, cũng đừng vì một chút oán giận mà quên đi thâm ân của người khác.

50. Cảm ơn thượng đế với những gì tôi đã có, cảm ơn thượng đế những gì tôi không có.

51. Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi.

52. Nói năng đừng có tánh châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cáng của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ hóa địch thành bạn.

53. Thành thật đối diện với mâu thuẩn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.

54. Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.

55. Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.

56. Tâm là tên lừa đảo lớn nhất, người khác có thể dối anh nhất thời, nhưng nó lại gạt anh suốt đời.

57. Chỉ cần tự giác tâm an, thì đông tây nam bắc đều tốt. Nếu còn một người chưa độ thì đừng nên thoát một mình.

58. Khi trong tay anh nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì anh chỉ có mỗi thứ này, nếu anh chịu buông xuống, thì anh mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.

59. Nếu anh có thể sống qua những ngày bình an, thì đó chính là một phúc phần rồi. Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế, biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành nước mất nhà tan.

60. Anh có nhân sinh quan của anh, tôi có nhân sinh quan của tôi, tôi không dính dáng gì tới anh. Chỉ cần tôi có thể, tôi sẽ cảm hóa được anh. Nếu không thể thì tôi đành cam chịu.

61. Anh hi vọng nắm được sự vĩnh hằng thì anh cần phải khống chế hiện tại.

62. Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Anh càng nguyền rủa họ, tâm anh càng bị nhiễm ô, anh hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của anh.

63. Người khác có thể làm trái nhân quả, người khác có thể tổn hại chúng ta, đánh chúng ta, hủy báng chúng ta. Nhưng chúng ta đừng vì thế mà oán hận họ, vì sao ? Vì chúng ta nhất định phải giữ một bản tánh hoàn chỉnh và một tâm hồn thanh tịnh.

64. Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Anh muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn.

65. Thế giới vốn không thuộc về anh, vì thế anh không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta.

66. Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ.

https://i1.wp.com/farm8.staticflickr.com/7215/7168461125_081d14b2c9_z.jpg


8 Comments

24-11-2012 là một ngày Hà Nội trở gió :))

24.11.2012

Hà Nội một ngày trời trở gió … có sự kiện gì đó khá đặc biệt với riêng ai đó.

Cảm xúc dạt dào luôn đồng nghĩa với nghẹn lời, nghẹn ý, nghẹn câu chữ diễn tả.

Chỉ biết rằng … Vẫn những thói quen cũ, những sở thích cũ và ấp ủ thêm nhiều ước mơ ….

Tự tặng mình một post với series film 100 outdate mới chụp vậy 🙂

Cosmo for Chilk …

Fuji Superia 100 expired 2006

Kodak 100 không xác định tuổi tác :-?? Chỉ biết hạt nhiều hơn 🙂

Và bài hát cứ  nghe đi nghe lại … mới đầu đông cơ mà nhỉ. Hâm thật rồi :))

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Lang-Nghe-Mua-Xuan-Ve-Tran-Thu-Ha/ZWZ99W7U.html

Happy Birthday To Me!!!


2 Comments

C’est Tout & Khi tôi Sến …

Nắng về hanh hao, gió về xao xác …

Bỗng dưng vu vơ buồn …

Nỗi buồn vô lý sẽ được vẽ lại trên bộ mặt ngẩn tò te của kẻ nào dại dột đối diện với tôi vào thời khắc ấy…

Tôi là NỮ – Tôi có quyền … Sến (theo định nghĩa của người ta)…

& khi Sến, tôi chụp hình vô định – như tìm thấy niềm vui trong đó.
Có những lúc lật xem lại hình, tự cười mình bởi đã quá nhiều lần Sến.
Phải chăng với những cô nàng đang bước tới tuổi 30, nên gắn tên mình cạnh chữ HÂM ĐƠ… 😛

P/s: Cuộn outdate cuối cùng đã tráng …

http://mp3.zing.vn/bai-hat/C-est-Tout-Guitar-Ver-/IWZBF7CB.html


Leave a comment

Loanh quanh Đọc & Viết …

Loanh quanh đọc – ờ thì cứ hay đọc rồi thích đoạn nào thì khều về vậy đấy.

Thấy người phụ trách chuyện mục của một blog cộng đồng đã khuyến khích bạn đọc viết bằng cách chia sẻ như thế này …
“Giữ một chuyên mục hàng tuần cho tôi cơ hội để “sống” rõ rệt hơn những tháng ngày mà lý ra, nếu không phải viết lách gì, hẳn tôi sẽ để nó trôi đi nhàn nhạt, rầu rầu. Quá nhiều điều lo toan khiến ta không thể chú tâm đến những chi tiết giản dị của đời sống này, mà thật ra đó là những điều tàng ẩn nhiều hạnh phúc nhất. Viết khiến tôi nhận ra mình đã sống quá thờ ơ, vì mỗi ngày qua đi, nếu nhìn ngắm xung quanh một cách lưu tâm hơn, tôi có biết bao nhiêu điều muốn chia sẻ với bạn….”

Quả đúng là lâu rồi tôi không viết, dù nhiều khi cảm xúc dạt dào đến mức tôi nghĩ rằng mình có thể viết cả một cuốn tiểu thuyết dài …
Ấy thế mà khi bút chạm giấy thì chữ nghĩa tắc nghẹn ở đầu ngòi, để lại một dấu chấm vô duyên đứng lơ ngơ giữa mênh mang giấy trắng …
Nhớ ngày còn đi học, hết sổ lớn – sổ nhỏ, sổ hồng – sổ xanh và cuốn nào cũng chi chít chữ ^^
Lắm lúc đọc lại thấy … mình phục mình quá thể!!! Thôi thì lại mò mẫm đọc trộm blog nhà người ta vậy … và rồi sẽ lại tha thứ gì đó về tường nhà mình 🙂


Leave a comment

Em trở về hò hẹn với cô đơn …

Em trở về hò hẹn với cô đơn

Nhưng đã mất những niềm kiêu hãnh cũ

Chỉ còn những khúc hát ru mong trái tim yên ngủ

Mơ ước bồng bềnh tan rất nhẹ như mây

Em trở về mùa giá lạnh bờ vai

Vòng tay hẹp tự ôm mình không nổi

Tiếng cười vỡ trong đêm đầy bóng tối

Vẫn là em mà còn phải là em?

Em trở về góc phố rất quen

Con đường nhỏ từng quen bàn chân nhỏ

Bỗng hụt bước chông chênh trong chiều gió

Chơi vơi giờ cũng khác những ngày xưa

Em trở về ngồi hát dưới trời mưa

Bài hát cũ nghe lúc còn mười bảy

Từ độ em đi « hoa có vàng nơi ấy »

« Một phút giây nào mình khóc cho nhau »1

Em trở về đứng giữa đêm sâu

Uống tuyệt vọng để say quên hò hẹn

Nước mắt ấm môi, nỗi buồn nghiêng chén

Sóng sánh đêm dài, sóng sánh em.

Tác giả: Hoàng Nguyễn Hải Lam

http://www.bmmua.com/2012/07/em-tr%E1%BB%9F-v%E1%BB%81-ho-h%E1%BA%B9n-v%E1%BB%9Bi-co-d%C6%A1n/


20 Comments

La Vie En Rose :)

Này anh, sắp sinh nhật anh rồi đấy!
Hẳn tối hôm ấy anh sẽ ngồi giữa nến & hoa rồi hớn hở thổi nến trong tiếng hò hét, vỗ tay của bạn bè.
Và biết đâu khi ấy, bên anh dịu dàng một nụ cười tươi tắn, một bàn tay mềm mại …

Này anh, đừng cười và chê em ngốc nhé!
Khi em lọ mọ vài tiếng bên cửa sổ, rón rén vén rèm chỉ để một chút nắng ùa vào vỗ về đóa hồng nhỏ em mới hái nơi vườn thơm …
Lúc ấy, bên em dịu dàng kỉ niệm … vẫn vừa đủ để em nhoẻn miệng cười và có chăng … chỉ  hơi nghèn nghẹn mà thôi.

Anh … thích chụp hình, thích blend màu bởi “Cuộc sống không đẹp như ta tưởng, làm mọi thứ khác đi, đẹp hơn theo trí tưởng tượng và óc sáng tạo của mình cũng là một nghệ thuật mà em …. :)”

Em … thích mọi thứ trong ảnh của mình càng giống với nó bên ngoài càng tốt, em ngây ngô với các tips tạo hình và có những lúc tác phẩm của em không nổi bật “… biết làm sao, vì nó mộc mà :)”

Em đã từng say mê, lạc lối trong thế giới sắc màu của anh cũng giống như ai đó từng À, Ồ, Ố, Á với những trong veo, nhỏ bé, dại khờ, hồn nhiên …
Rồi những BỞI, TẠI kéo em – anh về hai phía để suốt đời …. ngó nhau (không ngó  nữa cũng chẳng sao) ^_^

Này anh! Chúc mừng sinh nhật nhé! ^^

http://mp3.zing.vn/bai-hat/La-Vie-En-Rose-Louis-Armstrong/ZWZC9EWD.html


3 Comments

Chúng ta đã từng là những người xa lạ (Bài viết mượn về của Binhminhmua)

Một ngày loanh quanh đọc lại gặp bài viết … có chút mình trong đó.
Định cọp về blog riêng nhưng thế là sai.
Rồi thì các bài viết trên Binhminhmua trôi qua nhanh quá, muốn đọc lại phải ủn cơ man nào là older posts.

Thôi thì em xin lỗi admin trang đó, em xin lỗi tác giả Minh Nhật yêu quí!
Em xin phép paste bài đó về nhà em.
Và … thứ tội cho em … em dùng ảnh của em để đính kèm bài viết 😦

Chúng ta đã từng là những người xa lạ

 

Tân Di Ổ có một cuốn sách mang tên “Phù thế phù thành”. Cả cuốn sách, theo cá nhân tôi, không có gì đặc sắc, duy chỉ một câu: “Thực ra, tất cả đôi lứa trên thế gian này đều từng là người xa lạ.” Câu tựa sách đó khiến tôi có hứng thú với cuốn sách dày cộp của Tân Di Ổ, nên vì thế, dù đọc xong nó mà không đọng lại gì nhiều, tôi không thấy tiếc. Dù chỉ một dòng hay một chữ mà động tới sâu trái tim mình, cuốn sách đó vẫn đáng đọc.

Những ngày tháng ba, tôi rời Hà Nội vào Sài Gòn nhộn nhịp, mà tự cảm thấy trái tim mình còn xao động nhiều hơn. Lâu lắm tôi mới quay lại Sài thành, mảnh đất vốn vẫn chứa đựng nhiều buồn vui. Chuyện ký sách, dẫu vẫn luôn vui, không khiến tôi mấy bận tâm. Tôi thích rong chơi ở Sài gòn, đi dạo quanh những quận chính, uống cafe ở một quán vắng, đọc những cuốn sách về ấu thơ, thưởng thức ẩm thực đa dạng, mua những thứ đồ lưu niệm, uống thứ nước màu nâu nhàn nhạt người ta gọi là cafe… Tất cả một mình. Không phải tôi kỳ thị gì những người bạn của tôi ở mảnh đất đó, chỉ là, khi nhớ về Sài Gòn, thứ tôi cảm thấy lưu luyến nhất chính là cái cảm giác một mình đó. Hà Nội dẫu hiền, nhưng không bao giờ chứa đựng sự bình thản như vậy. Có lẽ bởi con người Hà Nội luôn quan tâm tới nhau quá nhiều, đôi khi tới mức không cần thiết. Cũng vì thế bạn sẽ khó khăn để tìm thấy cảm giác bình an trong một ngày bỗng muốn làm một người xa lạ.

Lại nhắc về cuốn sách của Tân Di Ổ: đúng, chúng ta đều từng là những người xa lạ trước khi đến với nhau. Và có lẽ cả sau khi rời khỏi nhau, dù còn tồn tại trên cõi đời hay không. Điều quan trọng không phải bạn có nhớ tới người đó hay đã hoàn toàn quên lãng, mà là cuộc sống của bạn đã thay đổi như thế nào. Dẫu muốn hay không, chúng ta không bao giờ có thể điều khiển được sự dao động đó. Có những năm tháng không thể lấy lại, có những cảm xúc không bao giờ còn nguyên vẹn, có những ánh mắt sẽ không còn say đắm như trước…

Tôi là người theo chủ nghĩa tuyệt đối đến cực đoan, và tôi hoàn toàn tin vật chất chẳng có chút giá trị gì to lớn. Các bạn có thể cười, và cho rằng đó chỉ là một câu nói miệng mà bạn nghe đâu đó quá nhiều từ những kẻ phù phiếm, nghèo khổ hoặc ganh tị.

Không, sự thật là nó chẳng có chút ý nghĩa gì.

Thứ sâu thẳm và tồn tại mãi mãi, thậm chí sẽ ở lại sau khi chúng ta đã trở về với cát bụi, chính là chút tình cảm nhỏ nhoi và rất con người. Trong những ngày cuối cùng tại Sài Gòn của chuyến công tác, tôi suy nghĩ nhiều về điều đó, và bỗng muốn bỏ hết để trở về với Hà Nội. Thứ cảm giác bồng bột đó làm tôi bật cười vì thấy mình không thay đổi nhiều, nhưng cái sự điên đó mới thật làm sao. Tôi sợ sự cân nhắc – khi người ta đã cần phải cân đo đong đếm thiệt hơn, cũng có nghĩa là người ta sẽ có những sự lựa chọn, mà điều này sẽ va đập vào điều kia đến luẩn quẩn. Cảm tính và bản năng là món quà lớn nhất mà chúng ta được trao tặng, nhưng phần lớn mọi người lãng phí nó.

Và khi chiều Hà Nội sắp tàn, tôi nhắn tin cho một người bạn: “Muốn uống mấy chén rượu nhạt?” Câu trả lời sau đó vài phút: “Có vụ gì sao?”. Tôi mỉm cười: Cứ phải có vụ gì người ta mới tìm đến nhau sao?

Hãy ở cạnh nhau qua vài tháng năm ngắn ngủi, bởi biết đâu, chỉ không lâu nữa, người này sẽ bỗng trở thành xa lạ với người kia, bạn nhỉ?

Hà Nội hiền.

28.03.12

Minh Nhật